Hạ Vũ Yến bị Lục Nghệ Văn bế tới bệnh viện .
Hai người kết hôn đã một năm , đây là lần đầu tiên anh bế cô , thế nhưng lại là tự tay anh đưa cô đi Pa' thai .
Trái tim Hạ Vũ Yến đã ૮ɦếƭ luôn rồi , sắc mặt cô trắng bệt .
Máu giữa hai đôi chân của cô đã dần ngưng chảy , cơn đau trong bụng cũng đã được giảm bớt .
Bác sĩ khám xét qua tình trạng của Hạ Vũ Yến , mừng rỡ nói : " May là đứa con của thai phụ đủ kiên cường , đưa tới bệnh viện cũng kịp thời , đứa bé còn có thể giữ lại được , bây giờ hãy dẫn thai phụ đi truyền chất dịch bảo quản thai , tôi sẽ kê đơn cho cô ấy . . . "
Trái tim ૮ɦếƭ lặng của Hạ Vũ Yến nhói lên , cô P0'p chặt tay của mình .
Sắc mặt Lục Nghệ Văn ảm đạm , nhẹ nhàng mở miệng : " Đứa con của cô ta , còn có thể giữ lại được ư ? "
Bác sĩ cười nói : " Đúng vậy , thế nhưng sau này hai người phải chú ý hơn . "
Hạ Vũ Yến vội vàng nắm chặt lấy cổ áo của Lục Nghệ Văn , tha thiết van xin : " Đây cũng là đứa con của anh mà , Lục Nghệ Văn , cầu xin anh , đừng phá nó đi . "
Lục Nghệ Văn nhất thời không nói nên lời , Phạm Tiểu Vân đứng đằng sau hắn trong lúc này mở miệng nói :" Nghệ Văn , chỉ cần cô ta sinh non trong ngày hôm nay , những việc trong quá khứ , em sẽ bỏ qua hết tất cả .Dù sao cũng là chị em với nhau ,em thật sự không có ý muốn hủy đi sự trong sạch của cô ấy . . ."
Hạ Vũ Yến mỉa mai trong lòng , sao trước kia cô không hề phát hiện Phạm Tiểu Vân giả dối như vậy ?
Nếu lúc này không phải cô đột nhiên xuất huyết , Phạm Tiểu Vân liệu có kêu dùng lại không ?
Còn đứa bé này nữa , muốn cô ấy sinh non , sau đó lại tận mắt chứng kiến đứa con của mình ૮ɦếƭ đi , đây không những là hủy hoại hết cả đời của cô ấy , mà còn là lấy đi mạng sống của cô ấy !
Lục Nghệ Văn im lặng một hồi , cuối cùng cũng lặng lẽ lên tiếng : " Những gì cô ta nợ em , thì đương nhiên phải trả lại . Chuẩn bị sinh non cho cô ta .
" Bác sĩ đứng kế bên đơ người ra : " Đứa con của thai phụ này chỉ mới bốn năm tháng tuổi thôi , thật sự chưa đến lúc phải sinh đứa bé ra . Vả lại sau khi sinh ra đứa bé chắc chắn sẽ ૮ɦếƭ , còn thai phụ cũng sẽ cực kỳ đau đớn nữa .
" Lục Nghệ Văn không thèm để ý đến , ngữ khí vẫn lạnh lùng vững chắc : " Không sao cả , không cần phải lo . "
Không sao cả , không cần phải lo . . .
Những câu chữ này , tựa như những con dao tuyệt tình nhất , khiến tất cả lưu luyến và mơ mộng về Lục Nghệ Văn trong tim Hạ Vũ Yến , toàn bộ đều bị tan vỡ hết .
Cô bây giờ , thật sự không còn muốn yêu Lục Nghệ Văn nữa , nếu có thể , thì cô thậm chí , cũng không muốn gặp hắn nữa . Cuối cùng Hạ Vũ Yên cũng bị đưa tới bài đẻ , mũi Oxytocin cũng đã được tiêm vào người cô , những cơn co giật của *** , ập đến nhanh chóng .
Cô co rút thân người lại , ôm bụng của mình , đau đớn lăn lộn và kêu thét . Hạ Vũ Yến bị nỗi đau đớn này ђàภђ ђạ suốt nửa tiếng đồng hồ , nhưng đứa bé vẫn không có hiện tượng ra đời nào cả .
Bác sĩ xem qua tình trạng của cô , bất lực ra khỏi phòng sinh , nói với Lục Nghệ Văn đang đứng ở ngoài : " Cái thai thật sự quá nhỏ , thật sự không cách nào sinh thường được , nếu tiếp tục gia tăng lượng Oxytocin , rất có khả năng sẽ đem lại nguy hiểm đến tính mạng của thai phụ , Lục tiên sinh , thật sự phải tiếp tục ư ? " .
Cửa phòng sinh đẻ không có đóng , Hạ Vũ Yến nghe rõ được tiếng nói chuyện bên ngoài , bao gồm câu nói sau đó của Lục Nghệ Văn : " Tiếp tục . "
Cô biết mà , biết được người đàn ông đó , dù cho trời có sập xuống , cũng sẽ không nương tay với cô .
Dịch thuốc nhanh chóng được tiêm vào người cô , cơn đau ở bụng càng kịch liệt hơn gấp bội , Hạ Vũ Yến cảm thấy bụng của cô sắp bị làm tan nát bởi cơn đau đó . Cô lại bị dày vò sông không bằng ૮ɦếƭ trong đau khổ thêm một tiếng đồng hồ , cuối cùng đứa con trong bụng ấy cũng bị sinh non ra ngoài .
Đứa bé còn rất nhỏ nhắn , toàn thân hồng hào , tuy rằng đã thành hình người , thế nhưng vẫn hoàn toàn chưa phát triển hoàn thiện , sau khi ra đời mấy phút , liền ૮ɦếƭ đi trong vòng tay của Hạ Vũ Yến .
Hạ Vũ Yến ôm đứa con nhỏ nhắn yếu ớt đó , la hét thất thanh một tiếng , liền ngất xỉu .
" ૮ɦếƭ rồi , thai phụ ra quá nhiều máu sau khi sinh ! Mau chuẩn bị túi máu ! " Bác sĩ phụ sản kêu to một tiếng , phòng sinh đẻ bỗng bắt đầu bận rộn trở lên .
Ngoài phòng , thân hình cao ráo của Lục Nghệ Văn , đứng rất lâu bên cạnh cửa , nghe ngóng âm thanh hỗn loạn trong phòng , trong ánh mắt hé mở một nửa của hắn , u tối và sâu lắng vô cùng .
" Nghệ Văn . . " Phạm Tiểu Văn nắm lấy tay hắn , ánh mắt dịu dàng và trong suốt , nhẹ nhàng mở miệng , " Mối thù của em đã được trả rồi , bắt đầu từ bây giờ ,em sẽ gạt bỏ quá khứ .Còn anh , khi nào anh mới ly hôn với Hạ Vũ Yến ? " .
Mắt Lục Nghệ Văn nhúc nhích , không lên tiếng một hồi lâu .
Ảnh mắt Phạm Tiểu Văn sâu sắc trở lại , buông tay của Lục Nghệ Văn ra , cúi đầu đau thương nói : " Nếu anh không muốn lấy em , thì cũng không sao . Em biết bộ dạng của em hiện giờ , cũng không xứng với anh . . . "
" Không " Lục Nghệ Văn xoa đầu Pham Tiểu Vân , " Đợi cô ta tỉnh rồi , thì anh sẽ ly hôn . "
Bình luận ()
* Hãy đăng nhập để tham gia bình luận về truyện nhé.